Niềm vui là nỗi buồn
Khi nguồn cơn không còn dòng để chảy
Nước mắt là giọt nước
Bốc hơi từ con tim không thể lạnh, rất ấm, sục sôi
Mồ hôi là sự thanh thản
Của nỗi nhọc nhằn chắt cạn, từng chút một, giúp mình tần tảo nữa, miệt mài hơn
Trí thức là sự ngu dốt
Khi bất lực trước câu hỏi vì sao, thế...